Ảnh 4.jpg
GS John Quelch: Cạnh tranh vùng là điều tốt, và mỗi địa phương nên giữ gìn bản sắc của mình sau sáp nhập.

Nhiều thương hiệu địa phương ở Việt Nam gắn liền với sản phẩm đặc trưng như “Bưởi Đoan Hùng”, “Gốm Bát Tràng”, “Nho Ninh Thuận”, “Tôm Hậu Giang”… Nếu địa phương sáp nhập, tên gọi hành chính thay đổi, liệu giá trị thương hiệu có ảnh hưởng gì trong tâm trí người tiêu dùng quốc tế? Ông có khuyến nghị nào để bảo vệ những “tài sản vô hình” này?

Tôi hiểu. Có rất nhiều thương hiệu trên thế giới gắn liền với địa danh cụ thể, đúng không? Ví dụ như khoai tây Idaho ở Mỹ – ai cũng nghĩ khoai tây Idaho là sản phẩm đặc biệt. Hay phô mai Wisconsin – rất nổi tiếng ở Mỹ. Ở Pháp, bạn có Champagne – không phải là một tỉnh, mà là một vùng, nơi duy nhất mà nho được trồng và chế biến tại đó mới được gọi là Champagne chính thức. Những sản phẩm khác chỉ là rượu vang sủi bọt. Và người dân vùng Champagne rất nghiêm túc thực thi quyền bảo vệ thương hiệu, thậm chí kiện các đơn vị sử dụng tên gọi này không đúng cách.

Vì vậy, khi đối mặt với tình huống mà bạn mô tả, người sản xuất – ví dụ như những người trồng nho bạn vừa nhắc đến – sẽ tập trung hơn vào việc củng cố bản sắc thương hiệu. Họ buộc họ phải nỗ lực để đảm bảo rằng thương hiệu của mình – ví dụ như “nho Ninh Thuận” – không bị mai một. Vì thế, việc thay đổi hành chính có thể trở thành động lực tích cực để các cộng đồng địa phương tăng cường bảo vệ giá trị di sản và thương hiệu sản phẩm.

Trên thế giới, một số quốc gia như Đức, Nhật Bản, Canada đã sáp nhập đơn vị hành chính nhưng vẫn giữ lại bản sắc vùng dưới dạng thương hiệu du lịch, văn hóa, kinh tế. Ông có thể chia sẻ một số bài học quốc tế đáng chú ý trong việc bảo tồn và tái định vị thương hiệu địa phương sau khi xóa tên hành chính?

Đây là một câu hỏi khó, nhưng tôi sẽ lấy ví dụ từ Tây Ban Nha. Thủ đô là Madrid, nhưng mọi người cũng biết rõ về Barcelona – thủ phủ của vùng Catalonia. Barcelona không chỉ là một thành phố, mà còn là biểu tượng văn hóa riêng, và người Catalan rất tự hào về bản sắc của họ. Barcelona cũng nổi tiếng với câu lạc bộ bóng đá cạnh tranh với Madrid, điều này góp phần nuôi dưỡng bản sắc vùng và tạo năng lượng tích cực.

Tôi nghĩ điều tương tự có thể diễn ra ở Việt Nam. Văn hóa Hà Nội rất khác với TP.HCM. Sự cạnh tranh lành mạnh giữa các thành phố, các vùng có thể tạo ra động lực phát triển quốc gia. Ngược lại, một hệ thống tập trung quá mức – như Paris ở Pháp – có thể làm lu mờ vai trò của các địa phương khác. Vì vậy, tôi nghĩ cạnh tranh vùng là điều tốt, và mỗi địa phương nên giữ gìn bản sắc của mình sau sáp nhập.